Chương 1: Bùn lầy và Những Con Mắt Nước
Tiếng móng con ngựa già Chestnut lún sâu vào lớp bùn nhão nhoét tạo ra những âm thanh chèm chẹp mệt mỏi, đều đặn như nhịp đập của một trái tim đang lụi tàn. Ser Duncan Cao Lớn, hay còn gọi là Dunk, kéo cao chiếc cổ áo choàng bằng len thô đã sờn rách, cố ngăn những hạt mưa phùn lạnh lẽo của vùng The Neck thấm vào lớp áo lót đẫm mồ hôi. Mỗi bước đi của con ngựa dường như là một cuộc chiến chống lại sức hút của mặt đất phương Bắc. Càng đi sâu vào trung tâm dải đất hẹp nối liền hai miền, không khí càng trở nên đặc quánh, mang theo mùi nồng nặc của thực vật thối rữa và nước đọng lâu năm.
“Ngài có chắc là chúng ta không bị lạc không, Ser? Con thề là chúng ta đã đi ngang qua cái cây có hình thù giống lão già say rượu kia ít nhất là ba lần rồi.”
Egg ngồi vắt vẻo trên lưng con la Rain, đầu cạo trọc nhẵn thín phản chiếu ánh sáng lờ mờ của bầu trời xám xịt. Cậu nhóc trông không giống một hoàng tử nhà Targaryen chút nào trong bộ đồ da cũ kỹ bám đầy bùn đất, nhưng đôi mắt tím sâu thẳm thì không thể giấu đi đâu được.
“Một hiệp sĩ chân chính không bao giờ lạc, mày hiểu chưa?” Dunk gầm gừ, dù chính anh cũng đang nhìn chằm chằm vào bản đồ bằng da dê đã ẩm ướt đến mức các đường kẻ nhòe nhẹt thành những vết loang lổ. “Chúng ta chỉ đang… chọn một con đường ít người đi để rèn luyện tính kiên nhẫn. Đó là thứ mà một thằng cận vệ như mày cần phải có trước khi được phong hiệp sĩ.”
“Con gọi đó là đi thẳng vào bụng của một con quái vật đầm lầy đấy,” Egg vặn lại, tay gãi nhẹ vào gáy nơi những sợi tóc vàng lơ thơ bắt đầu mọc lại. “Nếu chúng ta đi đường Kingsroad, giờ này chắc đã có một đĩa hầm nóng hổi và có lẽ là một cô nàng phục vụ quán trọ không có mùi như ếch chết để trò chuyện rồi.”
“Cái mồm mày lúc nào cũng chỉ có đồ ăn thôi hả?” Dunk định quay lại cốc vào đầu cậu nhóc một cái cho bớt mồm mép, nhưng tay anh bỗng khựng lại giữa không trung.
Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Dunk. Không gian xung quanh bỗng chốc yên lặng đến mức đáng sợ. Tiếng ếch kêu râm ran lúc nãy bỗng tắt ngấm. Những thân cây đước vặn vẹo như những cánh tay người chết vươn lên từ mặt nước đen ngòm, sương mù bắt đầu phủ kín mặt đất, đặc quánh như hơi thở của kẻ săn mồi.
“Dừng lại, Egg,” Dunk thì thầm, tay siết chặt chuôi thanh kiếm cùn.
“Có chuyện gì vậy, Ser?” Giọng Egg hạ thấp xuống ngay lập tức, vẻ mặt tinh quái biến mất.
“Có thứ gì đó đang nhìn chúng ta. Đừng cử động mạnh, mày nghe rõ chưa?”
Dunk nheo mắt nhìn vào bụi rậm. Giữa những rễ cây chằng chịt, anh thấy hai đốm sáng nhỏ màu vàng cam. Rồi bốn đốm. Rồi tám đốm. Chúng nằm thấp sát mặt đất, chuyển động ngang theo một nhịp điệu rình rập, im lặng đến mức không một chiếc lá rụng nào bị xê dịch.
Lizard-lion. Những con thằn lằn sư tử của đầm lầy.
Bỗng nhiên, mặt nước đen ngòm bên cạnh con la Rain nổ tung. Một cái mõm dài đầy răng cưa lao vút lên với tốc độ kinh hồn. Theo phản xạ, Dunk thúc Chestnut lao tới, thanh kiếm tra khỏi vỏ với một tiếng xoảng vang vọng.
“Egg, lùi lại ngay, đứng đó cho nó xẻ thịt à!” Dunk hét lớn, nhưng con Chestnut vì quá hoảng sợ đã lồng lên.
Con thằn lằn sư tử trườn lên mặt bùn với sức mạnh đáng kinh ngạc, cái đuôi đầy gai quất một nhát cực mạnh vào chân con Chestnut khiến nó khuỵu xuống. Dunk mất đà, ngã nhào khỏi yên và rơi tõm xuống bãi bùn lầy lội. Thứ bùn nhão này ngập đến tận ngực anh, nhớp nháp và nặng nề như muốn nuốt chửng gã hiệp sĩ khổng lồ.
Con quái vật xoay mình, đôi mắt vàng cam khóa chặt vào cái cổ đang để trần của Dunk. Nó há miệng, để lộ hàm răng vàng khè cùng mùi hôi thối nồng nặc của thịt rữa. Dunk cố vung kiếm, nhưng áp lực của bùn quá lớn khiến nhát chém trở nên chậm chạp.
“Này, đồ quái vật đầu bẹt! Nhìn sang bên này này!” Tiếng của Egg vang lên, sắc lẹm.
Cậu nhóc không chạy trốn. Egg đang đứng trên một tảng đá rêu phong, tay cầm một viên đá lớn cạnh sắc và ném mạnh vào giữa hai con mắt của con vật. Viên đá trúng đích, con quái vật rít lên một tiếng chói tai, đầu nó vung vẩy điên cuồng.
Tận dụng giây phút đó, Dunk gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ. Anh buông chuôi kiếm, dùng đôi bàn tay to lớn chộp lấy hàm dưới của con vật khi nó định táp lại. Bùn bắn tung tóe lên mặt, nhưng Dunk không màng. Một hiệp sĩ lang thang cao gần bảy thước và một con quái vật tiền sử vật lộn điên cuồng. Sức mạnh của con thằn lằn thật khủng khiếp, nó cố dìm Dunk xuống, nhưng Dunk siết chặt tay, những thớ cơ trên cánh tay anh căng lên như muốn đứt tung.
“Egg! Chạy đi, đứng đó làm gì!” Dunk hét lên trong khi bùn đất tràn vào miệng.
Nhưng Egg vẫn đứng đó. Cậu nhóc lôi từ trong bọc hành lý ra một chiếc còi bằng xương thú. Egg thổi một hồi dài, âm thanh chói lót xé tan màn sương mù đặc quánh.
Chỉ vài giây sau, từ trong bóng tối, những mũi tên có lông vũ xanh sẫm lao đến như những tia chớp đen, cắm ngập vào lớp da bụng của con thằn lằn sư tử. Con quái vật khựng lại, toàn thân nó run bắn rồi từ từ đổ gục, chìm dần xuống nước, để lại một vệt máu đen ngòm.
Dunk thở hổn hển, cố gắng hết sức mới ngoi lên được khỏi vũng bùn, toàn thân phủ kín một màu đen của đất chết. Anh nhìn quanh, tim vẫn đập liên hồi như trống trận.
Giữa những thân cây, những bóng người nhỏ thó dần hiện ra. Họ khoác áo choàng kết bằng lá khô, bước đi trên mặt bùn nhẹ nhàng như những bóng ma.
“Người dân đầm lầy… những người Crannogmen,” Egg thì thầm.
Một người đàn ông tiến lên, gương mặt chằng chịt những vết sơn bùn. Anh ta nhìn Dunk—một gã khổng lồ đang lấm lem tội nghiệp—rồi nhìn sang Egg.
“Các người không thuộc về nơi này,” người đó nói, giọng khàn đục. “Nhưng con quái vật đó đã quấy rối chúng tôi từ lâu. Anh có sức mạnh của một con bò mộng, gã khổng lồ ạ, nhưng lại có trí khôn của một con rùa cạn khi đi vào đây một mình.”
Dunk nắm lấy bàn tay của người lạ mặt để được kéo lên. Anh đứng vững lại, cảm thấy xấu hổ nhưng cũng đầy nhẹ nhõm. Anh nhìn lại Egg, cậu nhóc đang nhặt lại thanh kiếm cho anh rồi nháy mắt:
“Thấy chưa Ser? Nếu đi đường chính, chúng ta đã chẳng được cứu mạng. Con nghĩ đây là một điềm lành.”
Dunk thở dài, lau vết bùn trên mặt. “Điềm lành cái đầu mày, tí nữa thì cả hai thầy trò mình làm mồi cho cá rồi.”
Dunk tra kiếm vào vỏ, lòng tự nhủ phương Bắc này thực sự đáng sợ hơn những gì anh tưởng tượng.
“Đi thôi,” người Crannogmen ra hiệu. “Theo dấu chân tôi, nếu các người không muốn làm bữa tối cho lũ bạn của nó.”
Hành trình đến Winterfell của họ, thực sự đã bắt đầu từ những bước chân lấm bùn đầu tiên này.